MÙA ĐÔNG CÂY BÀNG VƯƠN NHỮNG CÀNH KHẲNG KHIU NHƯ

*

Sân trường mon muời nhì luôn đặc biệt bởi những chiếc lá bàng.

Bạn đang xem: Mùa đông cây bàng vươn những cành khẳng khiu như

Cây bàng ko biết từ thời gian làm sao đã tự nhuộm bản thân thành đỏ ối như một ngọn đuốc khổng lồ, cứ thầm lặng cháy trong trời đông xám lạnh. Mỗi ngày, ngọn đuốc ấy lại hao mòn đi một ít sắc đỏ vày những chiếc lá rụng. Tháng mười hai Tây Nguim cũng đã bắt đầu mùa gió, đề nghị vừa rời cành cây bàng đã được gió đón lấy, nâng trên đôi cánh của mình mà lại đưa đi tít xa. Có những chiếc lá không tuân theo gió, chỉ chao nhẹ đáp xuống rồi nằm thảnh thơi bên trên mặt đất, tạo ra sự một tấm thảm gray clolor đỏ, đẹp đến ngỡ ngàng.Cô giáo dạy văn mê đắm lá bàng, cứ ngẩn người xuýt xoa ko ngớt trước vẻ xao xác của sảnh trường mùa lá rụng. Rồi tiếc nuối hụt hẩng khi thấy học trò của mình quét sạch lá rụng... Không chỉ quét lá rụng, học trò còn leo lên cây tuốt hết những chiếc lá đã chín gray clolor đỏ, tuốt cả những chiếc lá mới chỉ vương chút ít nâu tiến thưởng... Lá bàng bị cưỡng bức rụng ào ào xuống Sảnh trường. Rồi vào chốc lát, tất cả những chiếc lá như những mảnh color ấm áp tuyệt đẹp, đã bị dồn hết vào vào bao tải. Học trò có những bao lá bàng ra để ở một góc đường, xe pháo rác rến sẽ đến với có chúng đi...Thầy giáo phụ trách rưới cơ sở vật chất của trường ko thích lá bàng rụng, không thích hợp màu sắc vượt chói gắt của lá bàng trong dịp đông, không mê say sự bay tung, sự sóng soãi, sự rực cháy của nó trên sân trường. Sân trường đầy lá rụng, trông chẳng giống sảnh trường một một chút nào, trông cứ luộm thuộm như một công viên hay một góc rừng... Thầy muốn sân trường phải thật sạch sẽ thật nghiêm chỉnh như một ông giáo mặc veston trong ngày knhì giảng!Cho học sinc tuốt sạch lá bàng! Không để đến cây bàng tự vì chưng sống đời sống của nó! Không để đến tụi học trò ngớ ngẩn dạo qua dạo lại trong sân trường, nhặt mấy chiếc lá đỏ, lật đi lật lại bên trên tay mà lại ngắm nghía, mà lại xuýt xoa! Không để đến thầy giáo dạy văn đang giảng bài xích chợt sững người quan sát chiếc lá bàng vừa bay vào lớp. Rồi nhặt chiếc lá cơ mà liên hệ với học trò về sự hữu hạn của mỗi đời sống trong vô hạn của thời gian. Sự cần thiết phải nỗ lực của mỗi nhỏ người, để bao gồm thể đi qua cuộc đời một phương pháp lương thiện, đoàng hoàng, đẹp đẽ. Như chiếc lá bàng đã sống trọn đời với màu xanh trên cành tạo ra sự trơn đuối, rồi chọn một chiếc chết đẹp, với color sắc rực lên, cháy đến tận thuộc, dâng hiến đến tận thuộc mang lại mùa đông, tạo nên sự một đốm lửa ấm áp sưởi ấm không khí lạnh lẽo trước Khi tan biến vào cát bụi đất đai!Cô giáo dạy văn nhớ bài thơ Mùa lá rụng của Ôn ga Bec gôn với lời đề dẫn: Mùa thu ở Matxcơva người ta treo những tấm biển trên những đại lộ với dòng chữ: Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng... Và tiếc rằng, thầy giáo phụ trách rưới cơ sở vật chất của trường, có thể không biết bài thơ đó. Không biết rằng ở nhiều nơi những chiếc lá vàng óng tê, đang được bảo vệ cẩn trọng như những báu vật.Những đàn sếu cất cánh qua. Sương mù và khói toả...Matxcơva, lại đã thu rồi!Bao khu vực vườn như lửa chói ngờiVòm lá sẫm ánh rubi lên rực rỡNhững tấm biển treo dọc theo đại lộNhắc ai đi ngang cho dù đầy đủ lứa đôiNhắc cả những ai cô độc bên trên đời“Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng”…Bảo vệ từng chiếc lá cây trong đợt cây rụng lá, hoặc leo lên cây tuốt sạch hết lá đá quý, hoặc bẻ đến kỳ hết những chùm trái bằng lăng thô khốc ..

Xem thêm: Hướng Dẫn Cách Cài Đặt Wifi Cho Tivi Sony Với Mạng Wifi Đơn Giản Nhất

Đó ko chỉ là những hành xử của bé người với cây cỏ thiên nhiên. Đó còn là biểu hiện quan điểm của mỗi người về dòng đẹp. Trong môi trường sư phạm, đó còn là quan điểm về vấn đề giáo dục cái chân, dòng thiện, cái mỹ mang đến mỗi học sinh.Nhưng làm thế nào tất cả thể trách nát được người không biết. Mà vẻ đẹp kỳ diệu vào từng chiếc lá rụng, có phải ai cũng nhận biết hết cả đâu. Đâu phải ai cũng tất cả thể tưởng tượng rằng ngày xưa, chiếc ngày xưa Thơ Mới đó, Xuân Diệu cũng đã từng choáng ngợp trước cây bàng lá đỏ mà lại viết: ...Trong vườn sắc đỏ rũa màu sắc xanhNhững luồng run rẩy rung rinch láĐôi nhánh khô gầy xương mỏng manhNhững cây bàng trong sân trường giờ đã trơ trụi lá, nhưng vẫn đẹp một vẻ rất riêng. Cành nhánh trên thân cây khẳng khiu trông như những cánh tay dang rộng, phả lên bầu trời chiếc màu sương sương bãng lãng. Rồi không nhiều thọ sau, bàng sẽ nrúc lộc. Những mầm non đỏ tươi đậu chen chúc trên cành như minch chứng đến sự trẻ trung, mang lại sức sống cuồn cuộn rạo rực chảy tuôn sau lớp vỏ dày nứt nẻ. Rồi lá bàng sẽ lớn ra dựng đứng như tai thỏ.Rồi lá bàng sẽ gấp rút lớn nữa, xoè rộng, tạo đề nghị một vòm bình an với tầng tầng lớp lớp lá non xanh như ngọc.Rồi đến thời gian tiếng ve báo hè cổ vang dậy, dưới những tán lá bàng sẽ gồm những cô cậu học trò ngồi học bài.. Họ hái chiếc lá bàng ghi vài ba câu thơ vào đó, có Khi tặng bạn, bao gồm Khi ngần ngại xay vào cuốn sách mang về...Xã hội càng hiện đại, những khoảnh khắc xúc cảm lãng mạn như vậy, phải chăng càng cần thiết? Phải chăng nhờ vào đó, bao trung khu hồn của thế hệ trẻ sẽ tất cả cơ hội cân bằng trước những xơ cứng của đồ đạc, của thao tác làm việc nhấp chuột kiếm tìm bạn bè, kiếm tìm trò chơi, tìm kiếm ban bố trên net?Cũng như vò trong tay một lá cỏ hăng hắc, nghe mặt tai lảnh lót một tiếng chyên, phải chăng là một biện pháp di dưỡng tinch thần, để bé người bọn họ bớt cằn cỗi với café uống liền, tsoát xanh cnhị nhựa, nước hoa trái đóng lon, cùng bao nhiêu sản phẩm đóng hộp khác, nhan nhãn trong xã hội hiện thời?Vì vậy, hạnh phúc thay mang lại những ngôi trường bao gồm khuôn viên rộng, bao gồm nhiều cỏ cây, gồm trơn non, mùi hương cùng tiếng chyên ổn. Để vạn vật thiên nhiên, bậc thầy kỳ diệu, dạy đến những học sinch, những chổ chính giữa hồn bé bỏng tình thương cái đẹp, chiếc thiện... Học sinh sẽ tự nhận biết vào mỗi cành lá ngọn cỏ, bài bác học về sự cho đi cùng nhận được, sự có mặt và khuất lấp, sự mạnh mẽ vươn dậy của những tạo vật mỏng manh.Học sinh sẽ tự nhận biết thời gian đi qua, bốn mùa đi qua, không chỉ bên trên những tờ lịch, những nhỏ số đếm ngày đếm tháng vô hồn, Ngoài ra trong sự luân chuyển đâm chồi, ra hoa, rụng lá của cây cối..Yêu loại đẹp loại thiện học sinc sẽ biết hành xử hướng tới chiếc đẹp mẫu thiện. Nâng niu một chiếc lá, học sinch sẽ biết thương cảm một số phận, Ngắm nhìn một cành hoa, học sinch sẽ biết trân trọng, ngưỡng mộ một tài năng. Đứng trước một chùm quả, học sinc sẽ phải suy ngẫm về việc cần tráng lệ, cần nỗ lực trong học tập, trong lao động để có được những thành công thực sự trong đời... Yêu cây cỏ vào Sảnh trường, học sinh sẽ còn thấy gắn bó hơn với thầy cô, bè cổ bạn, những giờ học, giờ chơi, những hồn nhiên của lứa tuổi mình đang sung sướng được sống.Và từ lòng yêu thương cây cỏ, gia đình, mái trường, thầy cô btrằn bạn, những học sinch, những công dân tương lai của đất nước, sẽ ý thức rõ hơn, nuôi dưỡng chuyên sâu hơn trong thâm tâm họ tình thân tổ quốc. Để lúc tổ quốc cần, họ biết nỗ lực bảo vệ hoặc dựng xây. Bởi vì, như nhà văn I li a Ê ren bua đã viết: Lòng yêu thương tổ quốc bắt đầu từ lòng yêu thương những vật tầm thường nhất, yêu thương loại cây trồng trước cửa công ty, yêu thương nhỏ đường nhỏ dẫn ra bờ sông, yêu mái nhà trỡ, yêu thương đồng lúa chín...